Khi Vương Bình hoàn hồn, ánh lửa xung quanh đã dần tan biến, thay vào đó là cảm giác chân đạp đất vững vàng cùng một khung cảnh vàng son lộng lẫy.
Đập vào mắt hắn chính là không gian bên trong một tòa điện vũ.
Hắn đang đứng ngay chính giữa, liếc mắt sang là bệ cửa sổ. Xuyên qua song cửa, có thể thấy vô số đình đài lầu các nối liền trùng điệp, chìm đắm trong ánh kim quang dịu nhẹ.
'Là Tiên cảnh!'




